Trang thông tin tổng hợp
Trang thông tin tổng hợp
  • người nổi tiếng
  • Thơ Văn Học
  • chính tả
  • Hình ảnh đẹp
người nổi tiếng Thơ Văn Học chính tả Hình ảnh đẹp
  1. Trang chủ
  2. Thơ Văn Học
Mục Lục

Phiên bản làm lại "The Doom Generation" (1995) là một trải nghiệm đáng nhớ.

avatar
Kaka
20:02 01/01/2026

Mục Lục

Tao vừa xem xong phim The Doom Generation của Gregg Araki, phần thứ hai trong bộ ba Teenage Apocalypse, và ôi thôi, phim này có những thứ vừa là minh chứng sáng chói cho sự sáng tạo của dòng phim độc lập thập niên 90, vừa có những thứ nên để lại ở đó luôn.

Hồi trước tao xem phim của Gregg Araki (cùng với mấy phim New Queer Cinema khác như But I'm A Cheerleader và Party Monster, và cả mấy phim đỉnh như Boogie Nights và THX: 1138) trên kênh IFC, nhưng chỉ xem qua vài đoạn của bộ ba này thôi, nên chúng cứ lẫn lộn vào nhau thành những phim toàn có thằng con trai của Randy Quaid trong Independence Day, toàn cảnh nóng đồng tính, và bạo lực kinh khủng. Có cảnh thằng nào đó bị đánh hội đồng dã man bằng cái lon súp Campbell's, cảnh đó ám ảnh tao từ đó đến giờ.

Dù sao thì bộ phim "hài hước của Gregg Araki" (theo lời mở đầu phim) này đúng là một chuyến điên rồ xuyên qua địa ngục và siêu thực với ba nhân vật chính "có vấn đề" (nói nhẹ vậy thôi) mỗi người một kiểu, cứ mãi vướng vào rắc rối càng lúc càng tệ hơn. Cốt truyện chẳng quan trọng, chỉ cần biết có một thằng chen vào mối quan hệ của hai nhân vật chính rồi mọi thứ cứ điên loạn lên thôi. À, và mày sẽ liên tục đặt câu hỏi về cái tuyên bố "phim dị tính" đó. Rose McGowan vào vai Amy, lúc nào cũng cáu kỉnh và chửi bậy, James Duval vào vai Jordan, bạn trai (nói nhẹ vậy thôi) ngây thơ và mơ mộng của cô ấy, và Jonathan Schaech vào vai Xavier, nhân tố mới gây hỗn loạn cho tương lai của cả ba. Còn lại toàn diễn viên phụ, nhưng mỗi người một vẻ.

Rõ ràng Gregg Araki có tầm nhìn riêng, và dù tốt hay xấu tao cũng không thể rời mắt. Biết được ông ấy làm phim này với kinh phí dưới 1 triệu đô thì tao sốc thật sự. Những cảnh khách sạn và cửa hàng tiện lợi siêu thực, được xây dựng hoàn chỉnh, diễn viên diễn xuất hết mình về mặt tình dục trên màn ảnh, tất cả tạo nên một cơn ác mộng tuyệt đẹp, kiểu logic chẳng cần thiết. Về mặt hình ảnh, tao thấy gợi nhớ đến Natural Born Killers và Deep Cover, với cách sử dụng đèn gel chiếu sáng cảnh quay và thiết kế bối cảnh mà chắc chắn David Lynch cũng phải gật đầu tán thưởng. Araki có mặt ở buổi chiếu và trước khi phim bắt đầu, ông ấy nói rất vui vì phim được làm lại vì chưa có bản phát hành nào làm nổi bật được bảng màu của phim như lúc ra mắt. Buổi chiếu bản làm lại này chắc chắn đã đáp ứng được mong muốn của ông ấy. Cùng với khung cảnh ngoạn mục, có những cảnh quay về tình dục của Araki mà có lẽ là những cảnh yêu thích nhất của tao. Cảnh James Duval thủ dâm ngoài phòng khách sạn của ba người là một tuyệt tác khiêu khích người xem mà không cần phải khoe hết ra, nó lột tả được những thăng trầm cảm xúc của hành động đó. Thêm nữa, cảnh bạo lực ở đoạn cao trào làm rất tốt, chỉ cần gợi ý một chút mà không cần phải diễn tả hết nhờ sử dụng đèn nhấp nháy khéo léo, khiến khán giả phải tự tưởng tượng mức độ tồi tệ của mọi thứ trong bóng tối. Âm nhạc cũng ngập tràn chất rock alternative và industrial của thập niên 90, không thể nào có ở thời điểm nào khác. Nó bổ sung cho các cảnh quay và thể hiện được không khí u ám toát ra từ ba nhân vật chính theo những cách riêng biệt.

Tuy nhiên, cũng có vài điểm khiến tao không hài lòng. Phim có nhiều hình ảnh về cái chết và địa ngục, nhưng cứ mỗi lần mua đồ ở cửa hàng tiện lợi lại là 6,66 đô thì thấy quá lộ liễu, kiểu sinh viên năm nhất mới học làm phim. Chưa kể, phim này còn bị ghét dữ dội, trong đó có cả đánh giá một sao của Roger Ebert](https://www.rogerebert.com/reviews/the-doom-generation-1995) hồi phim ra mắt bị kiểm duyệt. Những lời thoại của Amy (Rose McGowan) khiến tao thực sự đặt câu hỏi về việc phim này có phải là phim dị tính không. Mặc dù có nhân vật thú nhận mình là kẻ giết người và "bừa bãi trong chuyện quan hệ", nhưng Amy lại là người khó ưa nhất. Có phải là cố tình để khán giả mong Jordan và Xavier cuối cùng sẽ đến với nhau không? Chà, có thể nói chẳng có nhân vật nào đáng yêu trong phim cả, và tao thấy điều đó khiến nhiều người khó chịu. Chưa kể, giọng điệu thù hận mạnh mẽ ở cuối phim có thể hủy hoại hết thiện cảm mà phim đã gây dựng được, đặc biệt là cảnh mấy gã da trắng điên khùng ngực vẽ hình chữ thập tự màu đỏ đọc lời tuyên thệ trung thành có thể gây ra sự phản cảm, chỉ nhằm mục đích gây sốc.

Tao rất muốn nghe ý kiến của mọi người nếu ai đã xem phim này, hoặc đang xem trong đợt phát hành lại này. Điều chắc chắn là phim này sẽ ám ảnh tao rất lâu. Đây là bộ phim chỉ có thể ra đời ở thập niên 90, và tao hy vọng chúng ta có thể tạo ra một môi trường để những tầm nhìn cá nhân táo bạo như thế này có thể được thực hiện. Tao thích một tầm nhìn táo bạo đến mức khiến tao ghê tởm hơn là những thứ nhạt nhẽo đang tràn ngập Hollywood.

À, nếu mày là fan của Gregg Araki (mà giờ tao nghĩ là tao rồi), thì ông ấy nói trong buổi hỏi đáp sau khi chiếu phim là Nowhere sẽ được làm lại vào năm sau.

Tóm lại: The Doom Generation có sự sáng tạo điên rồ, chắc chắn sẽ khiến khán giả hoặc ghét cay ghét đắng hoặc yêu thích cuồng nhiệt.

0 Thích
Chia sẻ
  • Chia sẻ Facebook
  • Chia sẻ Twitter
  • Chia sẻ Zalo
  • Chia sẻ Pinterest
In
  • Điều khoản sử dụng
  • Chính sách bảo mật
  • Cookies
  • RSS
  • Điều khoản sử dụng
  • Chính sách bảo mật
  • Cookies
  • RSS

Cao lớn thông minh

Cao Lớn Thông Minh cung cấp kiến thức dinh dưỡng, bài tập tăng chiều cao, phát triển trí tuệ cho trẻ. Giải pháp khoa học giúp trẻ cao lớn khỏe mạnh.

© 2026 - CLTM

Kết nối với CLTM

Trang thông tin tổng hợp
  • Trang chủ
  • người nổi tiếng
  • Thơ Văn Học
  • chính tả
  • Hình ảnh đẹp
Đăng ký / Đăng nhập
Quên mật khẩu?
Chưa có tài khoản? Đăng ký